Góc bếp của mẹ – góc yêu thương

Chúng ta, ai cũng đều có những hồi ức đẹp đẽ của ngày xưa. Có những người lớn lên trong nhung lụa vàng son. Có những người thì chân lấm tay bùn, theo cha đi mò cua bắt ốc. Nhưng có một điều, tôi nghĩ trong ắt hẳn chúng ta ai cũng hạnh phúc khi nhìn về đó. Góc bếp của mẹ..

Góc bếp của mẹ

Góc bếp của mẹ

Bếp của mẹ tôi nhỏ thôi. Ở đó có một cái bếp củi, một cái chạn ( ở miền Bắc và miền Trung hồi đó hay gọi vậy – nó giống như một cái tủ nhỏ, đựng tất cả mọi thứ như soong nồi, chén bát, dao dĩa v.v..) Và một đống củi.

Tôi còn nhớ như in mùi khói bếp cứ bốc lên trong chiều lam. Cay xè mắt, nhưng ấm áp vô cùng. Mẹ dành cả sự yêu thương vào mỗi món ăn, nên bữa cơm nào với gia đình tôi đều là những bữa cơm ngon nhất, hạnh phúc nhất.

Góc bếp của mẹ

Tuổi thơ quây quần bên chân mẹ, nhưng hôi đó còn nhỏ quá, nên không thể nhớ hết được các công thức món ngon của mẹ. Dù mẹ đã luôn nói “dán mắt vào đây! sau còn biết đường mà nấu cơm” 😀

Bây giờ khi đã lớn và rời xa vòng tay của ba mẹ để bôn ba sương gió với đời. Ăn những bữa ăn đường sá, phố chợ. Lòng lại càng nhớ nhung da diết cái thuở ngày xưa, nhớ góc bếp nhỏ xinh của mẹ, nhớ làn khói lam chiều..

Góc bếp của mẹ

Bếp nhỏ” sẽ tái hiện lại những hình ảnh thân thương đó qua những món ăn quê mộc mạc, thấm đầy hương vị yêu thương của mẹ. Để khi nhớ lại, trong tất cả chúng ta, không ai được phép quên ngày xưa, quên tuổi thơ, quên gia đình. 

Dù bận rộn tới đâu, cuộc sống bộn bề thế nào, thì hãy cố gắng dành thời gian về với gia đình thân yêu nhé các bạn ..

 

Leave a Reply